Saturday, 11 May 2013

Mother





My Mother's face is beautiful
No matter how many years have flown by.
Her smile is warm and welcoming,
her door is always open.
Her heart is loving and caring no matter the circumstance.
Time only strengthens the bond between my Mother and I.*

*Bài thơ này là món quà từ Thánh Đường Đức Mẹ Lộ Đức thành phố Stirling Tây Úc nhân ngày Mothre's Day 2013 
Riêng tặng my best friends: Elle.C Pham  & Kimtran &Vynn Khang Mother &Anh Minhtran wife (Melbourne)
Special to Mr Đường Xưa06 ( Mother )


Happy Mother's Day to all Mothers . 

Sunday, 7 April 2013

Một thời,một Tôi




 Em 


Tôi trở lại thành phố Perth chiều nay trong chiều bão. Màn trời mưa miền Tây chiều nay đang cho tôi như thấy mưa bão Miền tây là mưa của đa tình nhưng vô tình, hư ảo...

Phóng xe trong màn trời mưa chiều nay, tôi thật nhớ lắm những vần thơ viết gửi mùa Thu xưa , với tôi chưa cũ bao giờ...

Nhớ , nhớ lắm ,nhớ hết lại một thời gian tưởng như đã đi qua...Nỗi nhớ đang cho tôi nghe được tim mình những nhịp đập rộn ràng của mùa Thu xưa đã một thời dành cho tôi....

Liệu rằng cả hai ta có còn lại được chút gì ,để cả hai ta còn nhớ trong nhau hay có chăng chỉ còn như những giọt mưa..!..

Ôi những làn mưa bão ngoài kia ....làm tôi buốt nhói...làm tôi rưng rức những nhớ thương khôn nguôi.... 

Có bao giờ em ,một chút chua xót khi đôi khi em bỡ ngỡ nhận ra "chân thành thôi chưa đủ để yêu nhau..." ?!

Chưa đủ thật sao? vậy còn thiếu cái gì? chưa đủ thật sao khi những chân thành chỉ đến từ một phía...chưa đủ thật sao,,..khi hai con đường hai ta đi cứ chẳng chịu sóng đôi....

Tôi có còn có đủ tỉnh táo không khi tôi còn được một chút lý trí để nhận ra rằng tình yêu của tôi dành cho em chưa đủ hoặc bởi tại tôi không xứng đáng được làm người tình của em .....

Vâng, tôi vẫn nhớ...bởi dù thấy mình không xứng và cố muốn 

Angmaybay 


@ Anh ơi bao giờ ta sẽ gặp lại nhau.Tôi nhớ mãi về một buổi chiều và tôi nhớ mãi về một người mang tên  Michael Vũ .Một người lảng tử con người của Thiên nhiên.
Ánh đèn vàng của căn nhà nhỏ một thời chờ đợi một thời nhớ mong với những vòng tay đói khát .Anh ơi ,tôi không bao giờ trách anh và tôi cũng chẳng bao giờ hờn giận anh điều gì.Cho dù tình yêu của anh dành cho tôi chỉ là một chút  ngắn ngủi, mỏng manh và phù du phài chăng Nó quá muộn màng.Có những điều mà anh chưa nói hay không thể bày tỏ với tôi vì tôi biết anh cũng yêu tôi anh không muốn mình đánh mất những tình cảm mà anh và tôi dành cho nhau.
Vào một chiều Thu anh đến thăm tôi trên tay của anh với bó hoa hồng đỏ và cũng là một buổi chiều cuối cùng anh ra đi không về.....Bó hoa hồng đỏ anh tặng tôi dủ đã khô héo nhưng tôi vẫn giữ nó mãi và tửng chiều thứ bảy tôi lại chờ anh đến.Thế nhưng bóng dáng người làng tử vẫn mịt mù .
Thời gian như ngọn nén cháy mòn cạn mà tình tôi không mòn cạn yêu anh bao giờ.


Friday, 22 March 2013

Gửi về Anh



Suốt hôm nay mưa nhẹ bay trong hồn
Tan sở về lòng bổng thấy mênh mang
Có chút nhẹ nhàng vương vương trong gió
Có chút dịu dàng tản mạng trên cao.
 Có chút buồn vương vấn một bóng dáng thân quen.
Lời giả từ hôm qua đã trở thành quá khứ
Xin giở về anh Multiply giọt nước mắt tôi khóc giữa mùa Thu.

@
Viết vào một ngày mùa Thu trên miền đất Tây Úc khi tôi mất đi một nữa trọn vẹn của tôi.Multiply người tình muộn không còn nữa và đã mang đi cả linh hồn tôi. 
TCB 

Saturday, 1 December 2012

Một món quà muà Noel làm xúc động thế giới Trần Mạnh Trác




http://www.vietcatholic.net/News/Html/101332.htm

Anh Lawrence DePrimo 25 tuổi chỉ là một nhân viên cảnh sát thuờng ở thành phố vĩ đại New York City, vỉ đại đến nỗi người ta đặt cho nó cái hỗn danh là Big Apple (quả táo bự.) Ai đã ghé qua thành phố này thì cũng biết nó bự đến nỗi chẵng ai thèm đếm xiả đến ai cả, cuộc sống bôn chen, công việc dồn dập, mỗi người lo riêng cho cuộc sống cuả mình.

Do đó một hành động bác ái đột xuất cuả anh DePrimo đáng lẽ sẽ chẳng ai biết tới. Anh cũng nghĩ như vậy và rất dỗi ngạc nhiên khi có người đề cập đến nó. "I had no idea it was going to be such a big deal" ("Có gì mà phải nói chứ") anh cho biết như vậy.

Số là hai tuần trước khi anh đi tuần ở khu Time Square trong một đêm giá lạnh, anh phải đi 2 đôi vớ mà vẫn thấy buốt, anh nhìn thấy một người đàn ông vô gia cư không có giầy. Anh tả lại "Đôi chân cuả ông ta bị xưng lên bằng cả cái bàn tay tôi như thế này. Tôi động lòng trắc ẩn. Chẳng nghĩ gì sâu sa cả. Tôi dừng lại và hỏi nếu ông ta có muốn một đôi vớ cho ấm không?"

Người đàn ông bất hạnh trả lời không. Cảm ơn lòng tốt cuả anh và thêm vào "May God bless you" (Xin Chuá ban phước lành cho ông)

Thật là bất ngờ, anh DePrimo nói tiếp "Này đây một người nghèo mạt đến nỗi một đôi vớ cũng không có, thế mà lại có một tấm lòng vỉ đại để mà xin Chuá ban phước lành cho tôi. Thật là một sự...vô cùng tận..tuyệt vời"

Anh DePrimo sau đó chạy tới tiêm bán giầy Sketchers để mua một đôi giầy ủng, không biết số giầy là bao nhiêu cho nên anh lại phải chạy ra chỗ người vô gia cư một lần nữa. Sự việc không lọt qua mắt cuả ông quản lý tiệm giầy Jose Cano và ông ta đã giúp giảm giá đôi giầy để anh DePrimo chỉ phải trả như là giá cuả một nhân viên cuả tiệm. (Xin xem ghi chú *)

"Bạn biết không, chúng tôi hiểu rằng ông cảnh sát này đang vội giúp người khác, và ông ta không có nhiều thời giờ. Cho nên tự nhiên chúng tôi phải cố giúp đỡ làm sao cho mọi việc được xuông xẻ thêm lên" Ông Cano nói.

Anh DePrimo đã không hỏi tên cuả người đàn ông khốn khổ là gì, nhưng anh không thể quên giây phút kỳ diệu khi trao quà, anh tâm sự " Ông ta nhìn thẳng vào mắt tôi và cười toe toét, cái cười kéo dài từ tai này qua đến tai nọ. Và một lần nữa ông ta xin Chuá ban phuớc lành cho tôi và cầu chúc cho tôi được an toàn. Tôi thực tình không thể tin vào tai mình được. Các ông thấy không, chỉ là một món quà nhỏ bé thôi, thế mà ông ta lại cảm tạ nồng nhiệt đến như thế".

Anh DePrimo cất giữ tấm biên lai cuả đôi giầy vào tuí áo chống đạn cuả anh để nhắc nhở cho anh đến những người bạc phận. Sau đó anh vội vã tiếp tục cuộc đi tuần cuả mình.

Nhưng hành đông cuả anh DePrimo không khỏi lọt vào ống kính cuả một du khách từ xa đến. Bà Jennifer Foster, ở thành phố Florence, tiểu bang Arizona đang đi chơi NYC và bà đã lấy máy điện thoại cuả mình để chụp cảnh người cảnh sát và người vô gia cư.

Bà đã gửi tấm hình và viết thư cho văn phòng cảnh sát NYPD rằng bà cũng đã nhìn thấy người đàn ông xấu xố không có giầy ấy:

"Ngay khi tôi định đi tới ông ta, thì một nhân viên cảnh sát cuả quí sở đã xuất hiện. Anh ta nói: 'Tôi đã có giầy đúng số 12 cho ông đây, đôi giầy này là giầy cho mọi thời tiết. Nào mình thử xem nào.' Và anh ta đã cúi xuống đất và giúp người đàn ông đi vớ và giầy vào. Anh cảnh sát ấy không kỳ vọng một điều gì từ người đàn ông cả và anh cũng không hề biết là tôi đang chứng kiến. Tôi đã làm việc trong ngành công lực từ 17 năm qua. Tôi chưa bao giờ xúc động đến như thế. Tôi không biết tên của anh cảnh sát. Nhưng quan trọng hơn, theo tôi nghĩ, là tất cả chúng ta cần được nhắc nhở về những lý do thực sự của ngành công lực. Cho nên việc làm của người cảnh sát này là một vinh dự cho nghề nghiệp của chúng ta và đồng thời cũng nhắc nhở cho tôi cũng như cho tất cả những nhân viên công lực ở Arizona mà tôi đã chia sẻ câu chuyện rằng lòng tốt của con người vẫn không bị mất."

Văn phòng Cảnh Sát NYPD đã đăng tấm hình và bức thư cuả bà Foster lên trang nhà trong Facebook.

Cho đến thứ Ba vừa qua, số shares (gửi cho nhau) cuả bài viết Facebook đã lên tới 77 ngàn, số người đánh dấu là 'thích' lên đến 322 ngàn và số người viết bình luận thêm vào là 20 ngàn. Những lời khen ngợi đến từ khắp nơi trên thế giới, kể cả những nơi xa xôi như Úc Châu và Malaysia.

Ghi chú * theo tin mới nhất thì đôi giầy trị giá $100. Quả là một món quà to lớn.

Tuesday, 23 October 2012


Chiếc Lá Thu Phai - Trịnh công Sơn 


Về đây đứng ngồi 
đường xa quá ngại 
để lòng theo chút nắng bên ngoài 
Mùa xuân quá vội 
Mười năm tắm gội 
Giật mình ôi chiếc lá thu phai 

Người đâu mất người 
đời tôi ngốc dại 
Tự làm khô héo tôi đây 
Chiều hôm thức dậy 
Ngồi ôm tóc dài 
Chập chờn lau trắng trong tay 

Về thu xếp lại 
Ngày trong nếp ngày 
Vội vàng thêm những lúc yêu người 
Cuồng phong cánh mỏi 
Về bên núi đợi 
Ngậm ngùi ôi đá cũng thương thay 

Nằm nghe giữa trời 
Giòn vang tiếng cười 
điệu kèn ai buốt trong tôi 
Mùi hương phấn người 
Một hôm nhớ lại 
Hẹn ngày sau sẽ mua vui 

@

Một đêm thật dài ,thao thức và trăn trờ nhớ về một người lời thề nguyện ước còn giữ nơi đây.Nhưng cuộc đời sao mãi nỗi trôi những tháng ngày quạnh hiu .cô đơn một mình bên gường bịnh viện ôi thấy lòng đau.Chiếc lá thu đã phai rồi  và tất cà đã đồi thay.

Saturday, 13 October 2012





Đợi Chờ / Đong Nhi Oct 11, '12 10:16 AM
for everyone


Một khi điều đó có thể sẽ khiến nước mắt em rơi
Và anh cất bước ra đi, có thể sẽ mãi mãi chẳng quay về
Buộc em phải chấp nhận sự thật quá đắng cay
Nhưng trong lòng ngậm ngùi đếm hết yêu thương
Đứng trước anh em vẫn gượng cười ...

Xin hôn anh, để anh mãi nhớ
Ở đây vẫn có một người đợi chờ
Nơi xa xôi, một nơi rất mới
Thầm mong anh được yên vui ...

Hãy nói với em rằng anh sẽ mãi luôn bên cạnh em mỗi ngày
Hãy nói với em rằng anh sẽ không bao giờ xa cách em 
Vì năm tháng sẽ khiến yêu thương nhạt nhòa
Và anh biết đối với con tim thật thà
Em chỉ cần tình yêu của anh thôi
Không bao giờ thay đổi ...
Không bao giờ anh hỡi ... !

Anh hãy vững tin dành trọng đam mê, 
Giấc mơ của anh nhé chàng !
Em sẽ mãi nơi này chờ mong anh
Dẫu bên đời thiếu vắng anh
Dù em biết mỗi sớm, mỗi đêm lạnh về
Dù em biết dẫu lỡ anh quên lời thề
Chỉ mình em phải khổ đau
Nhưng chàng ơi, vẫn yêu anh ... !

@Hai chử đợi chờ thật ngắn ngủi nhưng thế mà tôi đã đợi chờ một người trong suốt một thời gian thật dài trải qua nhiều năm tháng.Thế nhưng hình bóng người đàn ông đó không bao giờ phôi phai.Mà chỉ có một người đã mòn mõi theo thời gian một người thiếu phụ có đôi mất nâu buồn trông xa vời vợi nét bút chì vẽ không cỏn nữa mà chỉ còn một khuôn mặt nhợt nhạt và một vành môi  yếu ớt không một chút  tô son ...

Không biết bây giờ tôi đang chờ ai?Nhưng tôi vẫn mong và vẫn mong một người để nghe được hai tiếng "Em Yêu"

Monday, 13 August 2012




Không biết tôi phải bắt đầu từ đâu để nói với anh rằng "Tôi mãi mãi không quên anh"hình bóng anh vẫn tồn tại và ngự trị trong tâm hồn tôi.Cho dù thời gian có xoá mờ tình của tôi với anh nhưng anh ơi  Tình yêu chân thật và tha thiết  của tôi không bao giờ bị hủy diệt.Những khi  tôi buồn và nhớ về anh tôi lại nhìn lên bức chân dung...
Khuôn mặt hiền hòa cùng đôi mắt trũng sầu thật bụồn của Đức Kitô làm chạnh lòng tôi bởi những mũi gai nhọn quấn quanh vần trán của ngài tôi thấy tim mình nhói đau.Tôi yêu Ngài và tôi cũng yêu anh  yêu một con người thật lảng tử  phong sương một người đàn ông thật nhiều ưu ẩn không có một ngôn từ nào để tôi viết về anh.Ngày tôi yêu anh là lúc tôi yêu màu tím.Màu tím thật thơ mộng và lảng mạng nhưng rất kiêu sa,tôi yêu từng đường nét phiền muộn trên khuôn mặt mỗi khi anh suy tư.Nhưng cuộc đời lại khoát lên tôi một màu áo đen mòn mõi bổn phận và trách nhiệm bao nhiêu cay đắng .