Tình yêu giờ xin ngũ yên dù có da diết có xót xa trong nỗi nhớ Để biết rẳng dù muộn màng dù đường đời không đi chung một lối muôn trùng xa cách nhưng trong trái tim luôn có một hình ành mãi mãi khó phai nhòa.
Monday, 19 January 2015
Chỉ có Ta thôi
Tình yêu giờ xin ngũ yên dù có da diết có xót xa trong nỗi nhớ Để biết rẳng dù muộn màng dù đường đời không đi chung một lối muôn trùng xa cách nhưng trong trái tim luôn có một hình ành mãi mãi khó phai nhòa.
Saturday, 17 January 2015
Cõi Vắng
"Em ở chốn nào, cho tôi tìm thấy
Trong từng nỗi buồn, mênh mông còn đấy
Tôi ngồi lặng lẽ sầu
Riêng tôi trong cõi vắng
Trông đợi bao giờ, tình ấy vẫn xa xăm...."
Tất cả rổi cũng chỉ còn lại một vệt nhớ,môt hoài niệm lắng sâu trong lòng người với những điều mà ta không thể nói ra thành lời Đã .xa rồi đã xa từ thủa nào chỉ còn lại những hạt bụi kĩ niệm còn đọng lại trong trí nhớ mà thôi.
Monday, 12 January 2015
Một Nữa
Một nữa buồn mượn những vần thơ gởi Ai
Thiếu một nửa, tôi đi tìm một nửa
Một nửa nắng vàng, một nửa mưa bay
Một nửa khuya, một nửa chiều, nửa gió
Ai sẽ là một nửa của tôi đây?
Nhớ một nửa, tôi đi tìm một nửa
Một nửa đường xa, một nửa bụi hồng
Một nửa vui, một nửa buồn, nửa giận
Bạn có là một nửa của tôi không?
Khuyết một nửa, tôi đợi chờ một nửa
Như rằm chờ một nửa của vầng trăng
Như câu hỏi đợi một người để hỏi:
Bạn có là một nửa của tôi chăng?
Nguyễn Nhật Ánh
Saturday, 10 January 2015
Nhớ
Ta tình cờ gặp nhau
Bên góc nhỏ cuộc đời
Chỉ trong ánh mắt nhìn
Đã say đắm hồn nhau
Anh ra đi lặng lẽ
Trong một chiều Thu buồn
Để lại bao nhung nhớ
Cho ngàn năm vấn vương
Ngồi lặng yên nơi đây
Với bao nhiêu nỗi nhớ
Quay quắt và cuồng say
Đang đốt cháy hồn này
Mong sao cho thời gian
Thôi hãy tạm ngừng trôi
Trở ngược về quá khứ
Đem lại kỷ niệm xưa
Trả lại thoáng hương xưa
Ngày nào còn bên người
Cho môi hôn ngây ngất
Vị ngọt của tình yêu
Người đến trong giấc mơ
Gợi về bao nỗi nhớ
Của một thời yêu dấu
Cho khắc khoải tình tôi
By K Tran
Thank you một tình bạn .
Tuesday, 30 December 2014
Một chiều cuối Năm
Anh nói đúng rồi anh ạ...,ngày mai anh đi chắc em sẽ buồn và nhớ anh.Em vô tình chẳng có thể nào làm sao em nhớ anh được.Anh lại nói rằng anh sẽ mãi nhớ về em.Em thì nói làm sao nhớ được vì tình cảm của anh như một cơn gió thoáng qua và ngày mai sẽ không còn nữa .Anh nói đó là Định Mệnh....và chiều nay đường về nhà sao quá xa mà lòng người lại trống trải ....Buồn.
TCB
Nhớ một người khách lạ
Nhớ một người,một người xa lạ nào đó vô tình đã đi qua.tâm hồn tôi.Đã bao nhiêu năm tháng rồi..Tôi cứ ngở trái tim tôi sẽ không còn thổn thức nhưng sao tôi đang mang một nỗi nhớ, nhớ một hình bóng về một người mà tôi đã tình cờ gặp. cố quên đi, tôi cứ nghĩ, cố quên đi là không còn vương vấn, cứ nghĩ rồi sẽ qua những giấc mơ, rồi cuộc đời sẽ bình yên khi lòng bình lặng…
Người khách lạ chợt đến như khi những giấc mơ đêm vô tình gọi cửa, như khi nhịp tim một lần đập lệch đi so với quy luật bình thường, tôi đã từng biết rằng tôi và người mãi mãi sẽ là những hạt bụi đọng lại trên cánh cửa thời gian, cố tập cách quên đi để đi về một nơi chốn khác, bình yên hơn.
Hôm nay, tôi đã nhớ người, tôi giật mình hoảng hốt với trái tim và những ý nghĩ cuồng quay, xin định mệnh đã đi qua thôi đừng quay ngược lại, bụi thời gian đã đọng bám nơi cánh cửa cuộc đời tôi, xin đừng ai lau chùi làm mới lại những cảm xúc xưa kia…tôi muốn quay ngược lại về quá khứ, tôi muốn đi ngược lại tương lai để xoay vần tất cả, và người ơi, tôi làm sao có thể bắt mình quên đi nỗi nhớ cuồng quay về người đang đốt cháy lòng tôi.
Tôi nhớ người, chắc người cũng chẳng thể biết đâu, người bây giờ cũng đang xa lắm... với những nỗi lo bộn bề cuộc sống, với ngày trôi qua và đêm sẽ đến, cuộc đời người còn nhiều lắm những ước mơ tình cảm của người dành cho tôi cũng đẹp đẽ và thanh cao, người đón nhận tôi bên người bằng vòng ôm và nỗi nhớ, bằng bàn tay người nắm chặt tay tôi, bằng môi người áp vào môi tôi nóng bỏng, người đã trao cho tôi cạn kiệt tình người, cũng như tôi trao người những giấc mơ cháy sáng …
Tôi và người như hai kẻ đi ngược con đường mặc cho số phận, nỗi nhớ kia đang đốt cháy lòng tôi Tôi với tay tìm bàn tay người nắm trọn trong hư không.Tôi vẫn đi tìm tôi vẫn đi đến mòn dẹt cả đôi guốc thời gian, tôi cứ đi tìm mà không biết đích đến của đời mình,
Người hãy đi đi, đi trên con đường dành cho người, chẳng có hình bóng của tôi, người nhớ về tôi, hay quên đi để lấp đầy khoảng trống bằng một hình bóng khác …mặc kệ tôi loay hoay với nỗi nhớ về người, mặc kệ tôi nỉ non với trái tim mình, thổn thức…mặc kệ tôi lang thang qua từng góc kỷ niệm về người, để gió cuốn đi.
TCB
Saturday, 6 December 2014
Subscribe to:
Posts (Atom)



